Chương 6 – Về bao thuốc, và trí nhớ của khứu giác

Hàn Thiếu Hoa lên sơ trung đã tập tành hút thuốc rồi, nam sinh trẻ tuổi đều cho rằng, đàn ông hút thuốc rất có dáng, mà cậu cũng chẳng phải là ngoại lệ. Nhưng mà, khứu giác của cậu so với người bình thường mẫn cảm hơn nhiều lắm, hút hết một điếu rồi nhưng mùi vẫn không tán đi hết, cho nên Hàn Thiếu Hoa hút thuốc rất ít. Chỉ khi nào mà cậu chẳng biết nên làm gì, hoặc là cảm thấy trong lòng trống rỗng, mới hút một điếu thuốc mà thôi.

Cho nên mới nói, ngày đó vào tiệm của Dương Lập mua bao thuốc ấy, hoàn toàn là tâm huyết dâng trào, là ông trờ chỉ đường cho cậu, dẫn lối con đường tình yêu.

Dương Lập cũng học hút thuốc từ khi còn rất nhỏ. Gã hút không nhiều, một ngày nhiều lắm là hai điếu, bình thường là sáng sớm.

Rồi một hôm, sau khi cùng Hàn Thiếu Hoa vận động xong, gã bất chợt nhớ tới bộ phim truyền hình gần đây, gã đàn ông hư hỏng sau khi mây mưa với người ta đều lôi thuốc ra mà hút, thế là gã cũng học theo, tựa vào đầu giường rút ra một điếu, còn cố ý nhả khói vào Hàn Thiếu hoa.

Cách một màn sương khói, Hàn Thiếu Hoa bỗng nhớ tới nụ hôn đầu tiên đẹp tuyệt giữa hai bọn họ, nhin không được mà kéo người yêu vào trong ngực, đoạt điếu thuốc trong tay gã, hít một hơi thật sâu.

Vị thuốc lá của Dương Lập nhàn nhạt, Hàn Thiếu Hoa rất ít khi hút thuốc, cũng là lần đầu tiên thử hút loại này.

“Em đưa anh một điếu là được chứ gì, sao cứ hút của người ta mãi thế?” Dương Lập bất mãn trừng mắt.

“Lợi dụng tuần hoàn, bảo vệ môi trường đi em!” Hàn Thiếu Hoa đắc ý cười.

Hừ, quỷ con kiêu ngạo! Dương Lập xoay cả người lại, đắp chăn lên.

“Ngủ à?” Hàn Thiếu Hoa dập điếu thuốc trong tay, cánh tay khoác lên lưng gã, dựa sát vào mà nói “Trên người em có một mùi hương, là thuốc lá”

Dương Lập nghe thế mà chẳng hiểu gì “Mũi chó đấy à, thế em ra ngoài cho đỡ mùi vậy!”

Gã vừa mới ngồi dậy, đã bị Hàn Thiếu Hoa kéo lại vào trong lòng “Không cần” Hàn Thiếu Hoa mặt mày loan cười “Nhàn nhạt thôi, anh thích lắm!”

Cậu chưa từng nghĩ tới, chính mình vốn dĩ rất ghét mùi thuốc, thế nhưng lại có một ngày cảm thấy mùi ấy dễ chịu đến thế. Đó là bởi vì là mùi vị của Dương Lập sao.

Về sau, Hàn Thiếu Hoa đang hút thuốc lá, thì lại bị lớp trưởng phát hiện. Lớp trưởng hỏi “Sao cậu lại hút thuốc à?”

Hàn Thiếu Hoa đưa hai tay ra sau đầu rồi gối lên, ngẩng đầu nhìn trời, chậm rãi thở ra một làn khói “Mùi hương này chẳng giống cái vị trên người ấy gì cả!”

Lớp trưởng hoài nghi liếc cậu một cái, nói “Xem ra cậu còn có trí nhớ của khứu giác sao?”

“Là sao?” Hàn Thiếu Hoa nghĩ thầm, không hổ là lớp trước đại nhân nổi tiếng uyên bác.

“Nghe nói, con người thường có một trí nhớ về mùi hương, giống như thị giác cũng mang lại trí nhớ đó. Mùi hương xâm nhập lên não người, cậu có lẽ đã quên chuyện về người kia trong năm đó rồi, nhưng mùi hương ấy lại khiến cậu cảm thấy quen thuộc. Thê nên, cho dù cậu không nhớ kỹ, mùi hương biểu thị tình cảm, vẫn đi theo trí nhớ của cậu.”

Hàn Thiếu Hoa sửng sốt, lập tức vừa lòng, hơi nhếch khóe miệng.

Buổi tối cùng tán chuyện với Dương Lập qua điện thoai, Hàn Thiếu Hoa vội vàng khoe ra cái tri thức mới học kia. Dương Lập bên đầu kia cười “Anh được đấy, biết nhiều phết nhỉ”

Hàn Thiếu Hoa đáp “Hơn nữa, khứu giác của anh so với người bình thường con linh mẫn hơn, cho nên anh càng nhớ kỹ hương vị của em hơn so với người khác. Ông chủ này, em cũng nhanh nhanh mà nhớ hương vị của anh đi”

“Anh hiện tại làm nũng cũng vô dụng thôi. Bởi vì người anh chẳng có mùi gì, nhiều lắm, là mùi thối ấy. Em không có cái mũi chó con giống anh đâu!”

Hàn Thiếu Hoa nghĩ mẩm, cậu có nên mua thêm bình nước hoa để xài dần không nhỉ.

“Suy nghĩ gì đấy, sao mãi mà chẳng nói lời nào?” Dương Lập ủy khuất gọi.

Hàn Thiếu Hoa nghe giọng nói của Dương Lập, bắt đầu nghịch nghịch bao thuốc bên cạnh.

~ Anh đang nghĩ, cho dù một ngày nào đó mà chúng ta phải xa nhau, và vì anh đã nhớ kỹ mùi hương của em rồi, thế nên, cả đời này, anh sẽ chẳng thể nào mà quên được em.

“Ông chủ này, anh nhớ kỹ mùi hương của em rồi!”

“Cái gì cơ? Đừng bảo anh ngửi được mùi tiền trên người em nhé!”

“Sao em không thể lãng mạn một chút nhỉ?”

“Được được, em lãng mạn đây! Thế anh đã nhớ mùi vị đàn ông trên người em chưa?”

Hàn Thiếu Hoa ha hả cười, đầu điện thoại bên kia, Dương Lập cũng nở một nụ cười.

“Học xong sớm rồi nghỉ ngơi nhé, cuối tuần gặp!”

Giọng nói ôn nhu từ đầu bên kia truyền sang, khiến tâm Hàn Thiếu Hoa cũng nóng lên theo.

“Ừ, chúc em ngủ ngon!”

Advertisements

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s