Chương 3 – Nhẹ nhàng hôn một cái

Hôm nay là ngày cuối cùng Hàn Thiếu Hoa làm công trong tiệm. Ông chủ Dương bỏ dở thú vui say mê xem phim, đứng bên cạnh cửa mà nhìn nhân viên nhỏ của mình, lặng lẽ đánh giá thăm dò công tác, trong lòng hơi luyến tiếc phải để cậu đi. Dương Lập nghĩ mẩm, nếu không có cậu, mình lại dán thông báo tuyển thêm nhân viên nữa, nếu may mắn có thể thuê được một quỷ nhỏ thông minh bằng nửa thế này là đã thỏa mãn lắm rồi.

Bỗng gã lại thấy một nam sinh đang nói chuyện với quỷ con trong tiệm, quen mắt quá à, là ai vậy nhỉ?

Từ từ, kia chẳng phải là nam sinh trước kia quỷ con thích hay sao? Dương Lập có chút khẩn trương, phòng lỡ vạn nhất hai đứa lại tẩn nhau trong này, gã có nên ra can trước không hay nhỉ.

Ngoài dự đoán của Dương Lập, hai người kia chẳng những không đánh nhau, còn cười đùa đến là hòa hợp. Dương Lập đợi nam sinh kia rời đi, rồi mới chạy đến cạnh Hàn Thiết Hoa tò mò hỏi “Này, hòa hảo rồi?”

Lúc ở chung với nhau, Hàn Thiếu Hoa mới phát hiện kỳ thật Dương Lập có cực nhiều biểu tình, vừa sinh động mà lại đáng yêu, càng làm người xem trong lòng ngứa ngáy, nhịn không được mà muốn trêu chọc gã, buộc gã phải xuất hiện thêm nhiều vẻ mặt nữa, để rồi lại muốn tìm hiểu tất cả của người này “Sớm hòa hảo rồi”

Hàn Thiếu Hoa nhấc cái gói to trong tay lên “Nó mới về quê, cho tôi một ít đặc sản này”

“Từ khi nào mà đã hòa hảo thế?” Dương Lập mở cái gói to kia ra, nhìn mấy gói đồ ăn mà than thở “Phiền muộn của tuổi trẻ quả nhiên dễ đến dẽ đi, lúc trước không phải là bộ dáng dở sống dở chết hay sao, bây giờ đã trò chuyện vui vẻ rồi”

Hàn Thiếu Hoa nhìn gã, hơi cau mày “Không phải thế”

Cậu khóc trước mặt Dương Lập, chẳng phải vì có bao nhiêu chấp nhất với nam sinh kia, mà là bởi vấn đề tính hướng, sợ rằng những người xung quanh sẽ chẳng thích mình nữa, cảm thấy tuyệt vọng, không biết phải yêu thế nào. Loại thống khổ ấy làm cậu ủy khuất, khó chịu. Và chỉ khi Dương Lập bên cạnh an ủi, uất ức ấy mới toàn bộ bộc phát.

Dương Lập lấy một gói mứt trong cái túi kia ra, nhìn qua bao bì, rồi bỗng ngẩng đầu lên liếc mắt một cái “Ừ? Cái gì?”

Biểu tình ngơ ngác càng khiến Hàn Thiếu Hoa căng thẳng, cậu lắc đầu cười, đoạt gói mứt kia đi, không để ý đến ánh mắt hâm mộ của Dương Lập, mà nói “Chuyện ngày đó tôi về giải thích với nó rồi, với cả nữ sinh kia nữa. Bây giờ nó và nữ sinh kia tình cảm tốt lắm, tôi và nó vẫn là bạn thân!”

Dương Lập sửng sốt, cuối cùng mới dời mắt khỏi gói mứt “Không thích nó nữa à?”

Nói xong mới phát hiện mình hỏi hơi trực tiếp, thế nhưng người trước mặt còn khẩn trương hơn “Cẩn thận nghĩ lại, tôi với nó hợp làm bạn hơn”

Hàn Thiếu Hoa đưa gói mứt về tay Dương Lập, mỉm cười nhìn gã.

~ Nếu như lúc này em hỏi tôi, tôi sẽ trả lời rằng bởi vì tôi đã gặp em. Những ôn nhu của Dương Lập ngày đó khiến cậu cảm thấy ấm áp, rồi lại cho cậu thêm hy vọng.

Ánh mắt ôn nhu của Hàn Thiếu Hoa làm cho Dương Lập chẳng hiểu vì sao, lờ mờ cảm thấy như cậu đang muốn nói suy nghĩ của mình, nhưng gã không muốn nhúng tay vào chuyện người khác, đặc biệt là chuyện tình cảm thế này. Vì thế gã chỉ cúi đầu, yên lặng ăn mứt “Ngon thật!”

“Ông chủ, tôi cũng muốn ăn” Nhân viên nhỏ lại làm nũng rồi.

Dương Lập hào phóng đưa cả gói mứt cho cậu, nhưng nhân viên nhỏ lại giấu tay ra đằng sau “Không cần, ông chủ phải đút cho tôi” Nói rồi con mị mị cười, há miệng lại gần, chẳng khác nào một cón chó to đùng đang chảy nước miếng phe phẩy cái đuôi. Nhất là đôi mắt loan loan, khiến nội tâm ông chủ mềm nhũn, ma xui quỷ khiến đút một miếng mứt vào miệng cậu.

Nhân viên nhỏ một ngụm ăn hết, đầu lưỡi còn liếm lên ngón tay, cảm nhận thấy nhiệt độ nóng ấm khiến Dương Lập giật mình giật cả cánh tay về.

Hàn Thiếu Hoa là cố ý, vì chỉ muốn nhìn thấy bộ dáng ông chủ nhà mình đỏ mặt mà thôi. Làn da Dương Lập rất trắng, nên chỉ cần hơi đỏ mặt thôi đã rõ ràng rồi. Hàn Thiếu Hoa thích nhất là ngắm Dương Lập khi gã đỏ mặt, lại có chút quẫn bách nữa. Ừ, nói trắng ra là, đồng chí Tiểu Hàn thật sự rất thích khi dễ cái người lớn tuổi trong lòng của cậu.

“Ông chủ, làm sao vậy?” Hàn Thiếu hoa nhẹ nhàng chạm lên khuôn mặt của Dương Lập, như lạ lẫm lắm mà hỏi “Sao mặt chú lại nóng đến thé?”

Dương Lập vội vàng chạy trốn, rời khỏi bàn tay của cậu, cảm giác như mọi lỗ chân lông trên người đều co rúm lại. Bởi vì mình lâu lắm rồi không có đối tượng hay sao? Bị quỷ nhỏ sờ nhẹ một cái thôi đã khẩn trương như vậy, thật sự đáng buồn quá đi. Chẳng khác nào học sinh tiểu học cả, nội tâm Dương Lập gào khóc.

Hàn Thiếu Hoa nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của ông chủ, người này một giây vừa rồi khuôn mặt còn đỏ rần cả lên, giây sau đã lại ngốc rồi, so với cái lần lạnh lùng ban đầu còn kém xa lắm. Nhưng có lẽ vì nguyên nhân đó mới khiến gã càng thêm chân thật, mới có khiên cậu càng ngày càng động tâm. Ánh mắt của Hàn Thiếu Hàn dần dần trở nên thâm thúy, trong ánh mắt có bao nhiêu là tình cảm Dương Lập vẫn không thể nhìn ra.

Tiếng chuông báo có khách vào phá vỡ trầm mặc, Hàn Thiếu Hoa lại phát huy tinh thần trách nhiệm vĩ đại của một nhân viên, lớn tiếng hô “Hoan nghênh quý khách” Mà ông chủ Dương thì nhân cơ hội chạy về trong quầy xem máy tính.

Dương Lập nhìn chằm chằm màn hình, nhưng đầu óc đã bay tới tận đâu rồi, gã chống hai má mà suy nghĩ miên man không thôi. Gã nghĩ thầm, rằng, đợi quỷ con rời đi, cuộc sống của gã lại có thể khôi phục bình thường, và rồi gã lại có thể trì độn tiếp tục sống, tùy tiện xem một bộ phim mà giết thời gian. Rõ ràng là nghĩ như thế, nhưng bởi vì có quỷ con xáo trộn, Dương Lập bỗng có cảm giác, vượt qua mỗi ngày như thế thật sự chẳng có chút ý nghĩa gì.

Hàn Thiếu Hoa vẫn còn đang tiếp khách, trong lòng Dương Lập bỗng cảm thán một câu, tuổi trẻ đúng là khác thật. Giống như gã rất thích đồ ăn Tứ Xuyên, mà không phải là loại tốc thực vậy.

Hàn Thiếu Hoa không biết nội tâm Dương Lập đang cảm khái, đứng đằng sau giúp gã bóp vai. Bởi vì chuyện chiều cao, khi tầm mắt cậu đi xuống có thể nhìn thấy đỉnh đầu của Dương Lập, Hàn Thiếu Hoa đội nhiên phấn khởi “Ông chủ này, chúng ta hơn kém nhau 10 tuổi, mà dáng người cũng hơn kém nhau 10 cm nữa, đúng là cái duyên!”

Dương Lập theo thói quen nhíu mày hừ một tiếng, nhấc chân hung hăng giẫm lên chiếc giày thể thao mới bóng loàng của nhân viên nhỏ, lưu lại một dấu vết dữ tợn. Người nào cười nhạo chiều cao của gã đều đáng chết hết, giẫm cước này xong thì lòng Dương Lập đã hết giận rồi.

“Giận à?” Hàn Thiếu Hoa gác cằm lên vai Dương Lập, lấy lòng mà giải thích “Ông chủ, tôi sai rồi!”

Quỷ con lại xuất chiêu sát thủ – làm nũng.

Dương Lập vỗ đầu cậu “Đừng chạm vào tôi, nóng lắm”

“À”

Hàn Thiếu Hoa đứng thẳng lên, hai tay để trong túi quần, cực kỳ nghiêm túc không chạm vào Dương Lập. Cậu đa phần vẫn rất nghe lời nha.

Dương Lập rất ít ăn đồ Tây, cho dù thời đi học cũng không ăn nhiều lắm. Nhưng hôm nay, gã lại thấy hương vị đồ Tây ngon hơn trong trí nhớ nhiều, có lẽ là ảnh hường từ cái vẻ hưởng thụ của Hàn Thiếu Hoa. Gã nhìn chằm chằm vào quỷ con háu ăn kia, khóe miệng hơi cong lên. Có lẽ vì nguyên nhân tầm vóc, mà Hàn Thiếu Hoa mới ăn nhiều, lúc ăn còn hơi hùng hổ nữa. Dương Lập nhìn cậu một lúc, rồi không nhịn được mà lấy khăn tay giúp cậu lau vết tương bên khóe miệng. Động tác này của gã cực kỳ tự nhiên, mà Dương Lập thì chẳng thấy có gì là không ổn cả.

Nhưng cái người được đối xử ôn nhu như thế, nhịn không được mà tim đập thình thịch, đôi tay đang cầm dao nĩa còn hơi run rẩy. Con ngươi của Hàn Thiếu Hoa hơi híp lại, trong mắt lấp lánh ý cười, cậu rất thích những lúc người này ôn nhu, ấm áp giống như thế này.

Trên đường trở về, người đã thưa dần, hai người đi dọc theo hai bên tường chậm rãi đi trong màn đêm. Ăn no xong xuôi, lại hút thêm một điếu thuốc, Dương Lập có cảm giác như là thần tiên vậy. Bình thường gã hút thuốc không nhiều, nhưng vừa mới ăn no xong, thế là vẫn hút hết một điếu.

Dương Lập chậm rai nhả khói, so với bình thường càng có vẻ như là đang suy tư, rồi gã quay đầu, lại phát hiện ra Hàn Thiếu Hoa đang nhìn mình chằm chằm, vì thế gã tiến gần, nhả một ngụm khói vào mặt cậu “Thế nào, cũng muốn một điếu?”

Làn khói mờ ảo trong ánh đèn càng làm đôi mắt của gã trở lên lung linh hơn, hình ảnh ấy lập tức rơi vào tâm Hàn Thiếu Hoa. Cậu chậm rãi cúi đầu, đuổi đến gần Dương Lập, nhẹ nhàng chạm vào môi gã, lúc đi ra còn ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt. Nhưng vài giây đó trôi qua đối vào cậu phảng phất tựa như cả nửa thế kỷ dài vậy.

“Dương Lập, tôi thích em!”

Dương Lập khiếp sợ, điếu thuốc trong tay sớm đã rơi xuống đất. Ánh mắt của Hàn Thiếu Hoa nhìn gã nồng cháy quá, khiến gã không dám nhìn thẳng vào mắt cậu, chỉ có thể cúi đầu, nghe trái tim của mình thình thịch đập trong lồng ngực. Rõ ràng lần chạm môi này chẳng thể nào so sánh được với hôn, nhưng lại có thể khiến tim y đập nhanh đến thế.

Hết thảy phát sinh thật đột ngột, Dương Lập lần đầu tiên trong đời cảm thấy cuộc sống chẳng khác gì một bộ phim cẩu huyết cả. Sống gần ba mươi năm đến nơi rồi, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên gã thân mật với một người đàn ông, lại còn là quỷ con kém mình mười tuổi. Hơn nữa, vì cái gì mà quỷ con lại cao hơn mình nhiều như thế, vậy thì người bị áp chẳng phải chính là mình sao. Từ từ đã nào, sao chưa gì đã lo tới cái việc này rồi? Không đúng, không đúng, vấn đề là, mình nên hay không nên nhận lời đây?

“Cậu… Đối với tôi là thích, giống như anh em, đúng không?”

Là yêu em ấy chứ. “Không phải” Hàn Thiếu Hoa lưu loát đáp rằng “Tôi thật sự thích em”

Dương Lập ngẩng đầu cười khan vài tiếng, chẳng hiểu thế nào mà lại trả lời theo mấy câu cẩu huyết trong phim “Cậu còn nhỏ, còn không biết thế nào là yêu, chưa nhận ra cái gì là khao khát, cái gì là thích được.”

Hàn Thiếu Hoa hơi nhíu mi, cái người này lại bắt đầu tìm lý do thoái thác đây mà “Còn em chắc là đã hiểu rồi, phải không? Vậy nói cho tôi biết đi, mỗi lần chạm vào em đã đủ khiến con tim tôi loạn nhịp, vừa nhìn thấy bóng dáng em tôi chỉ muốn chạy tới mà ôm chầm lấy, nhìn đôi môi của em trong gần trong gang tấc tôi chỉ muốn hôn em mà thôi, muốn được em đối xử ôn nhu, muốn giành được ấm áp của em, muốn tìm hiểu tất cả về em, để tâm em hoàn toàn thuộc về tôi. Như thế, thì gọi là cái gì?”

Dương Lập nghe cả một tràng dài mà trong lòng như thiêu đốt, đầu óc hỗn loạn một mảnh. Nguy rồi, phải chạy thôi, nếu không sẽ bị quỷ con bắt mất, lúc đó thì trốn đằng trời “Tôi… Tôi đi trước!”

Hàn Thiếu Hoa không có đuổi theo, nhìn bóng dáng người kia chạy trối chết, cậu cười khổ thở dài. ~ Lần này, tôi sẽ không buông tha cho em nữa đâu. Bỏ qua em, tôi sợ bản thân mình sẽ chẳng con dũng khí yêu ai nữa.

Advertisements

2 thoughts on “Chương 3 – Nhẹ nhàng hôn một cái

  1. S lại để xưng tôi – em ? Sến rện và nổi da gà thế nào ấy. Mình nghĩ cậu nên để tôi – anh nghe biểu thị sự tôn trọng của bạn Thiếu Hoa đối với Dương Lập, vả lại cậu có nghĩ Dương Lập mà chịu cho tên nhóc nhỏ hơn 10t xưng thế à.
    Mình nghĩ thay vì “con quỷ nhỏ” c nên thay bằng “thằng quỷ nhỏ” mới đúng. Từ “con” thông thường chỉ nói con gái.

    Số lượt thích

Comment

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s